Để phản đối sự bất công mà ông phải chịu đựng, ông thực hiện cuộc tuyệt thực suýt nữa giết chết ông – việc này buộc tổng thống lúc bấy giờ là Marcos phải phóng thích ông, cho ông sang Mỹ để chữa trị và phẫu thuật với điều kiện là ông không được nói về đất nước và không trở về Philippines nữa. “Hãy cùng tồn tại với tôi! Điều tốt nhất là vẫn còn tồn tại”. “Con người không chỉ lo lắng về những điều đang xảy ra, mà còn lo lắng cho quan điểm của họ về những điều đang xảy ra.
Karunanidhi tham gia chính trị khi còn là một cậu học trò 14 tuổi . Nơi những người khác thành công,bạn cũng có thể thành công Có một giai đoạn chỉ tí xíu nữa thôi,ông đã phải ở sau song sắt nhà tù.
Họ phải ra đi khi đến một độ tuổi nhất định. Họ cũng đương nhiên là nhóm tích lũy tài chính nhiều hơn bất kì ai. _EMOTIONAL INTELLIGEN
Rủi ro càng cao thì thời cơ càng thuận lợi vì rất ít người dám trải qua thử thách ấy. Ngày hôm sau, khi vào phòng thi, đầu óc tôi trống rỗng! Tôi làm bài thi rất tệ và kết quả tôi bị điểm 2. Sau cùng, một ngày nọ, một công ty bảo vệ hầu như đã phá sẳn được bán cho bà.
Chính vì lẽ đó trong các bài viết về cuộc đời của những con người kiệt xuất đã tỏa sáng, chúng ta nhận thấy thời trẻ họ đã phải nhin ăn, bớt thời gian ngủ nghỉ và giải trí. Vẻ đắc thắng luôn bộc lộ qua mỗi cử chỉ của anh ta . Mọi người đều rất ngạc nhiên khi tôi bảo họ câu trả lời của họ sai.
Ông là người sáng lập ra nhật báo « Murasoli » và viết hơn 100 quyển sách về các đề tài lịc sủ,xã hội và văn học. “ Hãy chịu trách nhiệm về những suy nghĩ của bạn để có thể làm phiền những điều gì bạn muốn”. Bạn sẽ không bao giờ thấy sợ thất bại nữa.
Trong tình trạng này, chúng ta sẽ lo lắng về nhiều việc khác, chẳng hạn như những người khác sẽ nói gì, nghĩ gì . “Ngay cả khi gieo một viên sỏi dê bé xíu rơi xuống nước, mọi thứ cũng bị thay đổi mãi mãi, mực nước dâng lên và những gợn sóng của năng lượng không ngừng lan tỏa ngay trên mặt hồ và phía xa xa. Tôi nhớ là nhà lãnh đạo tối cao của đất nước chúng tôi(Yang Di-Pertuan Agong), ngài Azlan Shah, lúc ấy được yêu cầu đứng ra dàn xếp tình hình.
Tuy nhiên, tai nạn ảnh hưởng đến các dây thần kinh , các cơ cổ và vai của bà. Điều này dẫn đến những cách suy nghĩ và xúc cảm khác nhau. Ông hiện là giám đốc Viện phát triển và hợp tác Mekong, chủ tịch ủy ban ưng thư của đại học Khon Kaen.
Chúng ta cũng nghe người ta nói rằng điều quan trọng nhất chính là điểm mấu chốt. Bà sống rất hạnh phúc với 5 người con đáng yêu và người chồng thân thương, người đã một lòng một dạ ủng hộ bà trên mỗi bước đi con đường sự nghiệp. Từ 10 đến 20 tuổi, ta đi học ở trường.
Nó thổi tốc từ mái nhà và hàng hóa còn lại trong kho, từ nền đất cho đến gác mái, tất cả đều bị ngấm nước và bị hư hại. 4 năm sau, tức là vào năm 1994, bà lại gặp một tai họa chết người. Hãy tiến lên và mắc sai lầm.