Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng.
Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.
Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi. Nhất là một khuôn mặt cũ.
Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.
Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình.
Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Cái ghế đá này cũng buồn lây.
Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Để tránh những hận thù.
Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai.
Họ còn bất lực hơn nữa. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau.