Chàng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn. Nhưng khu vườn không còn như trước đây nữa: nó đã được lát đầy gạch. Nhưng cư dân của khu rừng Mê Hoặc và trong vương quốc không chú ý gì tới hiện tượng này lắm.
Tôi làm việc hầu như không nghỉ, ngày cũng như đêm lẫn cuối tuần và ngày nghỉ. Tôi đã học hỏi rất nhiều khi đi quan sát những cửa hàng khác. Ngược lại với Nott, sáng hôm đó, ngay khi vừa thức dậy, Sid thấy ngay kết quả của những việc chàng đã làm đêm hôm qua: chàng thấy những tia nắng mặt trời rạng rỡ chiếu sáng mảnh đất tươi tốt đầy nước mà chàng đã chuẩn bị.
Và câu chuyện may mắn vừa rồi là một món quà vô giá đối với tôi, nó quý hơn tất cả những điều khác. Chàng cảm thấy sung sướng và tự hào về mình. Tôi đã từng nhìn qua hầu như tất cả các loại túi xách hồi còn làm ở các khách sạn sang trọng, vì thế tôi biết người giàu thích những loại túi nào.
Sau đó tôi kiếm được chân xách hành lý ở một khách sạn lớn. Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. Tôi chẳng có ý gì cả.
Một hôm ông tụ tập tất cả các hiệp sĩ của vương quốc tại vườn hoa trước lâu đài và nói: Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không? Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng.
Cuối cùng chàng cũng gặp được thần Gnome đang đứng cằn nhằn ở trước cổng một hang động khổng lồ chỉ mấy phút sau khi Nott bỏ đi. May mắn phải do chính người đó tạo ra. Nott chợt nhớ ra rằng mình chưa nói chuyện với Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây.
Được rồi, ngươi hãy nói đi, nhưng khẽ thôi. - Ông cũng như ta đều biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ mang lại may mắn cho các hiệp sĩ mà thôi. Và câu chuyện may mắn vừa rồi là một món quà vô giá đối với tôi, nó quý hơn tất cả những điều khác.
Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó. Chắc là mình phải làm gì đó chứ - không có gì trên đời này tự đến cả. Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa.
Còn những cây bốn lá may mắn tôi nhờ ông chuyển đến những con người từng bất hạnh, khổ đau nhất trong vương quốc này, những người biết quên mình cho hạnh phúc của người khác. Bí Mật của May Mắn kể về một câu chuyện đầy cảm động giữa hai ông già, Max và Jim, khi họ tình cờ gặp nhau ở công viên trong tâm sau 50 năm xa cách. Chúng chia cho nhau từng hòn bi, miếng bánh và lũ trẻ trong khu phố chẳng thể nào dễ dàng bắt nạt được chúng vì bất cứ ai "đụng" tới đứa này là đứa kia sống chết xông ra bảo vệ bạn hết mình.
Thế là cha tôi được thừa hưởng toàn bộ gia tài của ông chú để lại. Sid đứng yên lặng suy nghĩ. Còn mình thì hãy làm và tin vào việc mình đang làm - cho dù bây giờ không ai hỗ trợ, chỉ lối.