Một lần bà phỏng vấn một anh chàng nổi tiếng có nhiều vợ, đã chiếm được trái tim - vả cả vốn liếng nữa - của 23 người đàn bà.Ông ta cầm một lọ rồi tới lọ khác, đọc miếng giấy; hỏi tôi vài câu rồi chúng tôi trò chuyện thân mật.Bức thư ấy, tôi chép lại đây.Vì người ta khéo gợi lòng tự ái của nó.Trước hết, bạn hãy nói: "Tôi không trách ông một chút nào hết! Nếu tôi ở vào địa vị ông, chắc chắn tôi cũng hành động như ông"."Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?".Anh em chắc hiểu rõ rằng con nít mà đem quảng cáo quá, chỉ làm hư chúng.Bức thư thường lắm, phải không? Vậy mà nó "mầu nhiệm" lạ lùng.Vậy đáng lẽ buộc tội, chỉ trích ai thì ta phải ráng hiểu họ, tìm nguyên nhân những hành vi của họ.Vậy thì tranh biện làm chi cho tốn công chứ?
