Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm. Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè.
Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.
Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.
Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau.
Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.
Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Nhà văn nhắm mắt lại. Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.
Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa.
Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Chậc, kể ra dài phết.
Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.
Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy.