Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau.- Tớ hiểu rồi, - James đồng ý.Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình.Bằng cách đó, cậu có thể kiểm soát được kết quả mong muốn và nhất là hạn chế tối đa các khả năng thất bại.Kể từ lúc bước vào phòng, anh luôn tránh nhìn James.Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị!Và khi nhân viên đạt được thành công trong công việc, cậu mới có cơ hội nhận ra những nỗ lực của họ, khuyến khích họ phát huy năng lực của mình.Lạ thay, hai ông bố cũng là một đôi bạn tri kỷ.Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy.Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào?
