Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Tôi không muốn đi đâu cả. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.
Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Nhưng họ sống không bình thường. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều.
Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.
What Ive felt what Ive known never shine through what I know Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.
Nhà văn ngồi lại một mình. Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình.
Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.