Trong châu thành Nữu ước này, tôi vào hạng người càu nhàu khó chịu nhất.Nhưng biết nhận lỗi của mình là biết vượt lên trên bọn người thường và biết một nỗi vui cao thượng hiếm có.Muốn chứng minh điều đó, phải lập lý một cách kín đáo, đừng cho người nhận thấy chủ ý của ta.Giường chở về nhà rồi, đứa nhỏ chạy kiếm ba nó, khoe: "Ba, ba, lên coi giường của con đi, chính con đã mua đó!".Vài năm trước, Công ty Điện thoại Nữu Ước có một thân chủ gắt gỏng, khó tính, trần gian có một.Tôi sẽ chứng rõ rằng.Ông lại khuyên tôi nên ở châu u bảy tuần lễ."Tôi hiểu tại sao trong hàng năm trời, tôi đã thất bại.Chính đảng Cộng hòa cũng phản kháng, đòi Ngài từ chức.Còn có cách gì chê bai một người có giọng mềm mỏng như vậy nữa?