Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ.
Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Tôi không hề phản đối.
Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm.
Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. Bạn ghét sự đợi chờ. Vào ngủ tiếp đi con.
Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.
Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi.
Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.
Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết.
Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ. Hắn biết vì hắn đã từng. Dù mẹ không bay, không bay đâu.