Bạn hẳn biết rằng, các cơ bắp trong cơ thể chúng ta nếu không được dùng sẽ bị teo tóp đi. Ai trong số họ cũng nghĩ rằng mình giỏi hơn Tổng thống. Ai đó có lần nói rằng thật kinh khủng nếu phí phạm trí tuệ.
Thành công là kết quả của thời gian, quyết tâm, và nỗ lực bền bỉ. Khi còn là một đứa trẻ, người lớn thường bảo với chúng tôi rằng ông già Noel sẽ đến thăm những đứa trẻ biết vâng lời, vì thế nếu chúng tôi muốn được tặng nhiều quà vào buổi sáng lễ Giáng sinh thì phải ngoan ngoãn. Tôi nhận được cái nhìn bối rối và câu hỏi tiếp theo là: Tại sao đó không phải là một mục tiêu?
Vấn đề không phải là ta có bao nhiêu, mà là chúng ta cảm nhận về những điều chúng ta đang có như thế nào… Vì tất cả chúng ta chỉ hướng về mình. Lý do thực sự duy nhất cần phải có luật lệ là để giúp chúng ta quan tâm đến nhau hơn.
Biết được đích đến, chúng ta có thể sẽ thấy rõ viễn cảnh tương lai. Phải mất một thời gian dài tôi mới nhận ra rằng sự không trung thực là tâm điểm của mọi sự xấu xa và tôi phải trả giá về tinh thần nhiều nhất. * Bạn có thực sự tin là bạn có thể đạt được mục tiêu đó không?
Thứ hai, có một lý do đơn giản khiến người ta không thực hiện được tất cả mọi điều là vì họ muốn quá nhiều thứ cùng một lúc. Paul Tillich, nhà thần học nổi tiếng, tác giả cuốn Hiện thân của sự can đảm, khi được yêu cầu giải thích cụ thể hơn về ý nghĩa của sự can đảm này, đã nói Can đảm là dám nói vâng với cuộc sống cho dù nó khắc nghiệt đến mức nào. Nhưng hãy nhớ là chúng ta có quyền lựa chọn.
Hai trong số những người nổi tiếng đó là Abraham Lincoln và Benjamin Franklin. Dù còn trẻ hay đã có tuổi, dù mới lớp 9 hoặc đã là tiến sĩ, chúng ta vẫn nên tìm hiểu và phát huy những tiềm năng của mình để sống tốt hơn. Cuộc sống luôn buộc ta phải chọn lựa giữa chấp nhận hèn yếu hay can đảm đối diện khó khăn.
Đó là một sự thật hiển nhiên mặc cho chúng ta có muốn hay không. Hầu hết mọi người hoặc là theo dõi những gì xảy ra hoặc sau đó tự vấn điều gì đã xảy ra. Sức mạnh thực sự xuất phát từ sự nhận thức rằng chúng ta sẽ vững vàng và trưởng thành hơn sau mỗi lần thất bại.
Không ai có cuộc sống là hoàn thiện và đúng hết cả. Lý do thứ hai đơn giản là vì chúng tôi được răn dạy như thế. Mỗi khi mở miệng là chúng ta nói đến điều gì đó về chính mình, nhưng ta không luôn nhận ra điều ấy.
Kết quả là chúng ta trở thành nô lệ cho những thói quen của mình. Hãy đối xử với người khác đúng theo cách mà bạn mong muốn họ đối xử với mình… Tôi không thể chờ thêm một ngày mới bắt đầu.
Và tôi thấy vui vì đã làm tốt nhất trong hoàn cảnh của mình. Thỉnh thoảng, ngay cả khi ta làm toàn những điều đúng đắn cả, nhưng vẫn không đi đến một kết quả mong muốn nào. Tôi cảm thấy thật vinh hạnh vì anh ấy là một nhà giáo xuất chúng, và tôi biết mình có thể học được nhiều điều từ anh ấy.