Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.
Người yêu càng quí chứ sao. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ.
Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Và thế là đời sống lãng phí.
Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về.
Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình.
Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.
Chả phải thở than gì. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.
Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này. Hắn cũng thông minh đấy chứ.
Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Sau đây là một số dữ kiện. Bạn không mong bác đọc lắm.
Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì.