Cuối cùng cơ hội đã đến. Bấy giờ một vị hành khách nhanh trí nói: “Bà bán kem nói kem rởm mới rẻ chứ không phải nói bà rởm". Thế là chủ nhà hiểu ý của anh, không còn hiểu theo ẩn ý lời nói nữa.
Vị tướng nước Anh đắc ý nói rằng: "Xem kìa, các vi, đó mới thật là dũng khí chân chính". Không kích động qúy nhân cũng bằng không có qúy nhân. Ông bèn lừa bọn khỉ rằng: "Từ hôm nay bắt đầu mỗi ngày cho mỗi con ăn buổi sáng 3 quả ngô, buổi chiều 4 quả ngô thế là đủ ăn rồi".
Tổng thống Lincoln cũng tự cười mình, nhất là về tướng mạo của mình. Ông lại mời ngươi viết bài đăng tạp chí nói về lịch sử đậu đưa ra thực đơn các giá đậu. Họ mời bí thư thị trấn đến giải quyết.
Trịnh Trang Công chuẩn bị đánh Hứa. Một diễn viên khác bèn đến tâu với hoàng đế rằng: "Hai diễn viên này phải vào tù”. Sau khi hai anh em lớn lên, Vũ Phương đã mấy lần yêu cầu lập Công Thúc Đoạn làm thái tử.
Phản pháo khiến cho kẻ công kích tự thu kỳ họa. Nàng biết rằng người đại lục thu nhập thấp, chỉ cần uống liên tiếp năm bảy cốc cà phê là chàng sẽ "phá sản". Về sau Husse phái đại diện đến tiếp tục đàm phán.
Đúng vậy một cặp nam nữ không quen biết nhau chỉ cần có thể đặt tay lên vai đối phương thì cự ly trong tim đã rút ngắn lại đôi phần, có khi trong giây phút đã trở thành bạn tình. Thời gian ngày càng gần, cả hai bên đều muốn nói ra mà đều do dự. Chị lại vẫn không nhượng bộ.
Nếu thắng cuộc thì minh oan được cho bá tính và Lỗ Túc thân hành đưa Chu Du đi xem các kho lương thực. Hắn hỏi người láng giềng có cảm giác gì? Ngươi láng giềng nói nếu đó không phải là một loại vinh dự thì thà rằng đi bộ.
Các nghệ nhân kể chuyện, các nhà hoạt kê, những người dẫn chương trình thường dùng phương pháp này để chiếm cảm tình của quần chúng. Cùng một nguyên nhân như vậy, bất kể anh làm nghề gì, công tác của anh đều có thể trở thành con hổ của anh. Tôi bèn nhanh chóng tìm hiểu tỉ mỉ nội tình ông ta.
Ví dụ như khi bắt đầu quảng cáo cà phê tan ở nước Mỹ đã xảy ra một câu chuyện như sau. Nữ diễn viên kịch Carl Bam đang ăn trong phạn điếm bỗng một bà già đến cạnh bàn ăn đưa tay sờ mặt và giả vờ xin lỗi: "Tôi thấy cũng không có gì đẹp lắm". Trong tư tưởng của nữ sĩ Thạch Trúc, thiếu nữ cổ điển không nên tiếp xúc dễ dãi với nam giới, trừ khi thật sự yêu người đó.
Ông thư ký ấy gợi ý như thế khiến anh công nhân trẻ vui sướng hớn hở. Khi quan lớn hối hận thì đã muộn rồi, đã bị chúng nắm đàng chuôi, bị chúng khống chế. Ông đi lang thang khắp thủ đô tìm đường kiếm tiền.