Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.Ở trên tôi đã có dịp nói đến khoảng thời gian mênh mông là 44 giờ từ 2 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2.Nhiệm vụ đó cũng đã khó khăn đấy chứ! Ít người làm tròn được.Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi.Tôi xin để bạn ở lại đó tới 6 giờ chiều.mà trong khi làm việc, ông không cho bộ máy của mình chạy hết công suất của nó đâu.Nhưng tôi chưa bao giờ thấy một bài tuỳ bút chỉ cách sống 24 giờ một ngày.Lẽ ấy có vẻ đương nhiên.Trên hàng trăm bến xe ở ngoại ô, mỗi buổi sáng bạn thấy những người bình tĩnh đi đi lại lại trong khi công ty xe điện trắng trợn ăn cắp thời giờ quý hơn vàng của họ.Những phút ấy phải thiêng liêng, hoàn toàn thiêng liêng như buổi tập diễn kịch hoặc một cuộc đấu quần vợt.
