Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.Ra trường bác khao to.Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi.Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ.Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà.Không lại phản tự nhiên quá.Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu.Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.