Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc.Mất chứ không phải biến mất.Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe.Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ.Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại.Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.
