Lại về nhà bác ôn thi. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân.
Thoát khỏi trước khi họ chết. Hôm nay chị bạn ra viện. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại.
À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.
Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Kể cả cái nhàm chán.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.
Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Cái nồi inox đen sì. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.
Theo một cách của riêng em. Bố bảo: Đáng xem thật. Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%.
Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực.
Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này.