Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay.Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận.Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa.Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu.Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân.Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.