Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.
Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm.
Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím.
Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.
Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. Và lại thấy quyển sách bị xé. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa.
Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng.
Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận.
Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu.