Ông đọc sách và nhiễm được thú nghiên cứu những vấn đề chính trị kinh tế và xã hội.Tôi biết rằng khó học được cách giao uỷ trách nhiệm cho người khác.Nghe đoạn, tôi nhận thấy đã lầm lẫn một cách thê thảm khi một mình tranh đấu ghê gớm với đời mà chẳng biết cậy ơn thiêng liêng của Chúa.Mà có lẽ họ cũng sợ quá thiệt.Y có mang ơn ông không? Có, nhưng không lâu.Ông thấy bà công nợ thì sinh lo lắng.Sau 10 năm vất vả, ăn uống kham khổ, chúng tôi không có một xu dính túi, mà còn nợ đến nước phải cầm vườn, cố trại.Nay cháu được bốn tuổi, hồng hòa, khỏe mạnh".Đừng do dự, lo lắng hoặc đi ngược trở lại.Tôi có cái thói quên hiện tại để lo về tương lai hoặc mơ mông "một khu vườn hồng diễm ảo ở chân trời xa xăm" không?
