Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.
Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế. Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc.
Có thể cháu học đêm qua. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.
Phải, đó là tôi tự cô lập mình. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.
Phải, đó là tôi tự cô lập mình. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.
Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình.
Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.
Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Trông cậu buồn cười quá. Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta.