Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.
Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông.
Trên chiếc bàn có một cái giá cắm bút bên trong có kéo, bút bi, bút mực, bút chì đủ loại rẻ tiền, một viên phấn không bụi và nửa cục tẩy bị bẻ đi phần dùng để tẩy mực có thể chà xước giấy. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá. Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.
- Ông quả là người biết lo xa. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.
Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Xã hội loài người thì phải như thế.
Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.
Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.
Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm.
Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Nhưng thấy cũng hay hay. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá.