Tôi coi người chị cũng biết chị cẩn thận. Andrew Carnegie, hồi nhỏ chỉ được học có 4 năm, nhưng vì sớm hiểu bí quyết đó, nên hồi bắt đầu kiếm ăn, mỗi giờ công được có 4 xu, mà tới sau này tính ra ông đã quyên vào những việc từ thiện tới ba trăm sáu mươi lăm triệu đồng. Ông Cobb trả lời: "Thưa ông, có lẽ tôi chỉ là người gặp nhiều may mắn nhất mà thôi".
Họ nhất định muốn người khác phải chú ý tới họ. Cửa hàng chúng tôi mới nhận được lô thứ nhất. "Tôi không đi lại hai lần con đường đời.
(Vậy mà nhiều người dám cho rằng bà đần độn vì không thuộc sử ký!). Cho con chó chạy lại đàng xa kia đi, cho khuất mắt tôi. Lát nữa ra đường bạn sẽ gặp nó.
Lincoln không cần một người khuyên bảo, ông chỉ muốn có một bạn thân nghe ông nói và hiểu ông để ông trút tâm sự của ông thôi. Tôi sẽ hết sức giúp ông để triệt cái thói đó đi. Nhưng hoàn cảnh nó thiệt là trái ngược.
Tại sao vậy? Là vì ông kêu nài, phản kháng để tỏ cái quan trọng của ông ra, khi người thay mặt cho công ty chịu nhận thấy sự quan trọng đó, thì những nỗi bất bình tưởng tượng của ông tan như mây khói hết. Ví dụ 100 nhà buôn bán đồ thực phẩm thì có 70 nhà vỡ nợ, trong 100 gia đình thì có 70 gia đình được vừa lòng. Nhưng ông Disraeli đã khôn ngoan mà chịu an phận.
Nếu tên hơi lạ, ông bảo người ta đánh vần cho ông nhớ. "Xin ông Edward Vermylen chú ý. Đứa nhỏ lại còn có tật đái dầm.
Điều đau lòng là nhiều khi những kẻ không có chút chi đáng tự kiêu hết lại khoe khoang rầm rộ để che lấp những thiếu sót của họ, khoe khoang tới nỗi làm chướng tai gai mắt người khác. Có ai chỉ trích những quan niệm đó tức thì ta phản đối lại, kiếm đủ lý lẽ để bênh vực chúng. Đọc những lời chỉ trích của anh em, tôi buồn lắm, nhưng nó có ích cho tôi.
Tôi mà nói chuyện có duyên ư? Nhưng hôm đó tôi có thốt ra nửa lời nào đâu? Chỉ gắng sức tìm kiếm những sự kiện đã xảy ra thôi". Nhưng về sau, anh thú với tôi: "Than ôi! Biết bao lần ở nhà một khách hàng ra, tôi khoan khoái tự nhủ: "Ta đã làm cho thằng cha đó phải ngậm câm".
Nếu ông mua xe đó, ông không lầm đâu. - Tôi để họ nói cho thỏa, và tỏ ra rất sẵn lòng, rất chăm chú nghe họ. Ai chế giễu ông rằng dùng đồ lòe loẹt vô dụng đó để thưởng những người đã nhiều lần vào sanh ra tử với ông, ông đáp: "Loài người vẫn bị cai trị bằng những đồ lòe loẹt đó".
Đây là một thí dụ khác. Thiệt ra, không ai làm việc đó đúng hơn ông nữa vì ông biết rõ công việc hơn hết. Rồi nó lại bận bi-gia-ma như người lớn.