Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Làm thế nào để ngừng viết. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Như bình mình chẳng hạn. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.
Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Và thế là xảy ra những thảm trạng.
Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.
Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.
Tôi không muốn đi đâu cả. Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.
Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Như thể kéo một con vích lên bờ. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.
Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.
Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm. Thế thì anh không dám. Để khám phá đến tận cùng.