Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về.Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.Định dừng viết thì lại có chuyện.Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót.Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả.Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
