Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn còn không biết làm thế nào hay tại sao nó nằm đó, ai đã để nó ở đó.Lúc đó người ta rất hạn chế số học sinh lớp sáu và tôi ở trong diện bị giới hạn.Tôi không biết phải mất bao nhiêu năm đứa con mới trả lại được khoản tiền mà cha mẹ đã phải bỏ ra cho việc học của nó.Một lần nọ, có một người lính Ai Cập mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo.Nếu bạn có bằng cấp, bạn là người thành công.Về nhà, tẳm rửa, ăn cơm xong, tôi ra bao lơn ngồi nghe chương trình phát thanh mình ưa thích.Hầu như tôi đã trở thành một nhà cố vấn hôn nhân miễn phí của họ .Thường ngày tôi không thích đọc sách nhưng tựa sách trông rất bắt mắt.Một nỗi tức giận và bối rối thoáng qua tâm trí tôi: “Tôi đã học và áp dụng những nguyên tắc trong sách như thế nào mà giờ này tôi vẫn còn ở đây, ở trường đại học này thay vì làm được việc lớn lao ở thế giớí bên ngoài? Liệu tôi có bỏ sót điều gì không?”.Ngày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công.