Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.
Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Không phải là rứt tung.
Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác.
Hồn nhiên đến đáng thương. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau.
Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan. Tôi không có bản lĩnh. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh.
- Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.
Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.
Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết.