Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá. Trước khi tới bến xe, bạn phải kéo nó về có tới bốn chục lần. Tôi không bảo rằng những cuốn ấy hợp cho những người mới học đâu, nhưng tôi không hiểu tại sao những người thông minh trung bình, sau một năm gắng sức đọc sách lại không thể tấn công những kiệt tác về sử hoặc triết học đó được.
Dùng thời gian đó cho hợp lý, cho hiệu quả là vấn đề khẩn cấp nhất. Tập thể dục sáng và chiều, chỉ mười phút thôi, mà bạn thấy sức khỏe tăng lên suốt ngày, tới vẻ mặt của bạn cũng thay đổi hẳn nữa. Và cũng không có hình phạt.
Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao. Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy. Tôi nhắc nhở rằng cần phải hy sinh và có một quyết tâm vĩ đại mới được.
Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"? Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa. Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn.
Và khi đã quyết định làm xong một công việc nào thì dù nó buồn chán đến đâu, cũng phải làm cho xong. Bạn bảo tôi tính toán kỹ quá. Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.
Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó. Bạn đừng sợ tôi sẽ bắt bạn chú ý đến nguyên tắc này, nguyên tắc nọ. Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá.
Năm sau, giờ sau, ngày sau luôn sẵn sàng đợi ta. Nếu một người làm cho hai phần ba đời sống của mình tuỳ thuộc một phần ba còn lại, mà trong một phần ba này lại uể oải làm việc, thì làm sao hy vọng sống một cách đầy đủ được? tôi nói vậy và buồn mà nhận rằng phần đông người ta không đọc thơ.
Bạn bảo tôi tính toán kỹ quá. Tôi lại làm cho bạn chú ý tới chân lý chói lọi này, là không bao giờ bạn có "nhiều thì giờ hơn" đâu, vì lẽ lúc nào bạn cũng đã có tất cả số thì giờ mà bạn có. Bạn lại còn số vốn vĩ đại là 44 giờ từ 3 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2 nữa (Bên Anh nghĩ cuối tuần như vậy).
Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2). Tôi có thể kể Pascal, La Bruyere (triết gia pháp thế kỷ 17) và Emerson (triết gia Mỹ thế kỷ 18). Ăn chỉ mất nữa số giờ đó thôi, nhưng tôi xin để trọn thời gian đó cho bạn muốn làm gì thì làm.
Và bây giờ tôi phải xét đến vấn đề là nên coi tuần lễ có sáu hay bảy ngày. Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau. Đáng lẽ nói: "Xin lỗi anh, tôi không thể tiếp anh được, tôi phải chạy lại sân quần vợt đây" thì bạn phải nói: "Xin lỗi anh, tôi không thể tiếp anh được vì tôi phải làm việc đây".