Bác hỏi: Sao con không đi học. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người.
Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào.
Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.
Rao giảng cũng là chơi. Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.
Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Có lí do cũng không khóc. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.
Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.
Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Và vì thế, nó mạnh hơn.
Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Lúc đó tôi không có nhà.
Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.