Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.
Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn). Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.
Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn.
Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.
Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Không lại phản tự nhiên quá. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.
Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Tôi chưa làm thế bao giờ.
Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng. Không hút là không hút.
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Còn anh thì vẫn phải sống. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về.