Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Quá nhiều lí do để sống. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.
Tôi biết là tôi rất khỏe. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.
Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức.
Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát.
Khóc cho vài năm tích tụ. Không biết thì khó trách. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng.
Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy.
Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi.
Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi.