Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt.
Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác.
Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Mấy người này trông nhát lắm. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Vậy ra là tại những lần như thế này. Tôi nhất quyết không đi.
Nó cùng tham gia giải với bạn. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng.
Cảm thấy khỏe hơn một chút. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.
Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng.
Là thích cái gì thì làm cái đấy. Hãy bắt tôi, nếu có thể. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Thất vọng, tụt giá rồi. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.
Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết.