Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Cớ gì mà không dám nói.
Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.
À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Cháu thấy bác tội lắm.
Bao người làm được sao mi không làm được. Có phải tôi nói đâu. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi.
Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.
Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Dù mẹ không bay, không bay đâu.
Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên.
Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?
Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.
Đơn giản là để sống. Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc.