Ông bắt đầu viết lên tấm bảng trắng:chúng ta phải có 500 cái.Sáng hôm sau, New York Times viết: Ngày kinh doanh kinh hoàng nhất của lịch sử.Ngay trong năm đó, 1912, Watson cầu hôn và được nhận lời.Thị trường mất một nửa không chỉ cho thấy công ty đang thua trên biểu đồ doanh số mà nguy hiểm hơn, chính là năng lực dẫn đầu, tư chất đổi mới của nó đang dần mất đi.Ông còn 10 năm nữa mới bắt đầu sự nghiệp.Trong các hành lang của tổng hành dinh tập đoàn này thỉnh thoảng người ta thấy có ai đó chơi piano ngẫu hứng.Hàng ngàn con người vây quanh quan tài của Watson ở nhà thờ vào ngày ông qua đời, 1956, và họ đưa ông đến quả đồi nhìn xuống hồ nước trong thung lũng Sleepy Hollow.Điều này chỉ có thể giải thích bằng hoài bão của Watson.Đến nỗi Nichol phải viết cho ông chủ đau khổ của mình để nhắc rằng ông không được quỵ ngã.