Để sống cho xong đời. Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế.
Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.
Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Tôi ngồi như tượng đá. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.
Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu.
Có người cười toe toét. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Nước mắt tôi lại rơi.
Này, mày bê cái kia cho chú. Dù lúc này mắt không có nước. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này.
Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Từng trang, từng trang… Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Ôi! Những tiếng còi xe.