Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.
Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn.
Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Cảm thấy khỏe hơn một chút. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.
Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Mẹ tôi đi về phía bên kia. Xuống nhà, ông nội vừa sang.
Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.
Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội.
Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.
Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng.