Riêng năm 1943, thời điểm cho rằng xuất hiện câu nói, thì biên niên này bỏ trống, không có sự kiện nào. Watson tuy trong đời mình đã nỗ lực phi thường cho quan hệ quốc tế, mà đỉnh cao là trở thành chủ tịch Hội đồng thương mại thế giới ICC, nhưng cũng mới chỉ đặt được những chi nhánh IBM ở hải ngoại mà thôi. Watson nói đến thuyết cỗ xe ngựa:
IBM bắt đầu phát triển máy dập chữ nổi Braille thế hệ tự động đầu tiên. Đó là thời điểm người của IBM hát vang hàng chục bài hát của riêng IBM, suốt ngày. Peter Drucker tóm tắt về Thomas Watson trong ba chữ Quite Intentionally Dignified, US Today 19.
Watson dường như muốn sống thực sự những giây phút yên bình trong tâm hồn mà lẽ ra ông đã phải xây dựng và tận hưởng khi con cái còn nhỏ. Sự khác nhau này có lẽ do cách thức kiếm tiền của họ. Biến IBM thành công cụ chống chiến tranh là cách tiếp theo mà Watson muốn giải thích mục tiêu phấn đấu của tôi.
Ông nhanh chóng và nhẹ nhàng chuyển giá trị thời gian sang giá trị của con người. Nơi đầu tiên dạy cho ông bài học vỡ lòng về nghề bán hàng là cửa hiệu của Willard Bronsons một nơi gần như vô danh, nhìn ra quảng trường có tượng đài người da đỏ. thường được gọi là Lou Gerstner.
đều giành một phần cho sản xuất phục vụ chiến tranh. Một công ty mà đánh mất khí chất tiên phong của mình và ngủ quên trong chiến thắng trước đó, thì tiến triển là chuyện không thể. Chẳng hạn, luật sư kiếm tiền bằng việc hành nghề luật, bác sĩ kiếm tiền bằng cách chữa bệnh cứu người.
Nhưng khi Maney suy đoán rằng Watson lớn lên trong nghèo khổ và đã phạm sai lầm trong bước kinh doanh đầu tiên thì đó sẽ chỉ thuần túy là suy đoán của một cá nhân. Ông có đủ tự do về pháp lý để nói và đủ cay đắng để chia sẻ. Watson qua đời, đất nước mất đi một người Mỹ thực sự - một nhà công nghiệp mà trước hết là một công dân vĩ đại và là một nhà nhân đạo vĩ đại.
Người ta đã truyền tụng không ngớt về việc Watson không sa thải nhân viên. Tại đây, ông xin làm kế toán cho một cửa hàng tạp hóa tọa lạc giữa trung tâm. Cả hai phát hiện ra rằng họ đều ghét rượu và thuốc lá, mặc dù thỉnh thoảng có dùng xì gà.
Ngày nay nhìn lại thấy sự trễ tràng của Watson thật kỳ khôi! Nhưng vào thời điểm đó, máy tính điện tử chỉ đem lại cho IBM 14 triệu đôla, trong khi mặt hàng truyền thống là các loại máy văn phòng và nhất là máy tính thẻ đục lỗ chiếm đến nửa tỉ đôla. Không ai có thể hình dung, giá cổ phiếu của nó chỉ còn 15 đôla, mức thấp nhất từ năm 1980. Có điều là, ngay cả khi đã tự dặn mình
Giao du rộng là việc Watson làm trong suốt cuộc đời. Cho đến đầu thế kỷ XXI, IBM là tập đoàn đứng đầu danh sách sở Và do đó, ông quan tâm đến vẻ đẹp của một món hàng.
Văn hóa của tập đoàn hùng mạnh IBM là chiếc bóng đổ dài của Thomas Watson Sr. Chính sách này của IBM ra đời trước một năm sovới sắc lệnh Brown của Tòa án Tối cao Mỹ, vàtrước 11 năm so với Đạo luật của nước Mỹ về Quyền Bình đẳng của Người Da đen. Nơi này sẽ làm thay đổi cuộc đời Thomas Watson.