Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống.
Xã hội loài người thì phải như thế. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.
Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Này, mày chuyển cái bàn này lên. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi.
Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.
Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Bạn cũng đang ganh đua với họ. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn.
Chẳng ai bóc lột ai cả. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.
Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Cũng có hôm ngủ khá say. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.
Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Khá nhẹ nhõm và yên bình. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí.