À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó.
Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng.
Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ.
Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. What I fell what I know never shine through what Ive known 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này. Ông viết tất cả, không sửa chữa. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.
Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Đi đâu cũng vất vả.
Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi.
Rồi lại êm êm lan ra. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi.
Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.